The Last of Us Part II luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim nhiều game thủ, không chỉ bởi đồ họa đỉnh cao hay lối chơi cuốn hút mà còn bởi câu chuyện đầy ám ảnh của nó. Mặc dù được đánh giá cao về tác động cảm xúc và sự khó quên của các nhân vật, không ít người chơi, bao gồm cả chúng tôi tại dancongnghe.net, vẫn không thể bỏ qua những điểm yếu cố hữu trong cách xây dựng cốt truyện và đặc biệt là nhịp độ game. Những đoạn cắt cảnh và chuyển đổi góc nhìn đột ngột thường xuyên phá vỡ dòng chảy cảm xúc, khiến trải nghiệm bị gián đoạn. Gần đây, Naughty Dog đã phát hành một bản cập nhật miễn phí mang tên “Chronological Mode” cho The Last of Us Part II Remastered, hứa hẹn sẽ “sắp xếp” lại mọi thứ theo thứ tự thời gian. Tuy nhiên, liệu chế độ mới này có thực sự vá được những lỗ hổng của phiên bản gốc, hay chỉ đơn thuần là thay thế một vấn đề cũ bằng một vấn đề mới, phức tạp hơn? Bài viết này sẽ đi sâu phân tích để tìm ra câu trả lời, đánh giá liệu Chronological Mode có thể mang lại trải nghiệm cốt truyện vượt trội như kỳ vọng hay không.
Nhịp độ gây tranh cãi của The Last of Us Part II gốc và vấn đề cốt lõi
The Last of Us Part II được biết đến với lối kể chuyện táo bạo, nhưng cũng chính sự táo bạo đó đã tạo ra những trở ngại đáng kể cho trải nghiệm của người chơi. Trong phiên bản gốc, người chơi dành hàng giờ đồng hồ nhập vai Ellie, trải qua ba ngày đầy bi kịch ở Seattle, cùng với những đoạn hồi tưởng về cuộc sống của cô bên Joel. Mọi thứ được đẩy lên cao trào, khiến người chơi hoàn toàn đắm chìm vào hành trình báo thù của Ellie.
Kể chuyện “nhát gừng”: Khó khăn trong việc đồng cảm với Abby
Khi mạch truyện đang ở đỉnh điểm, game bất ngờ chuyển đổi góc nhìn sang Abby mà không có bất kỳ sự chuẩn bị nào. Mục tiêu của Naughty Dog là rõ ràng: khiến người chơi trải nghiệm sự mất mát bản thân và dần đồng cảm với “kẻ thù” Abby. Trên lý thuyết, ý tưởng này có vẻ sâu sắc. Tuy nhiên, trong thực tế, sau hàng chục giờ chơi nhập tâm vào Ellie, chứng kiến nỗi đau và sự mất mát mà Abby gây ra, việc buộc người chơi phải chấp nhận và đồng cảm với Abby ngay lập tức là một thử thách lớn, thậm chí là phản tác dụng. Sự chuyển đổi đột ngột này không chỉ gây ra cảm giác hụt hẫng mà còn làm nhịp độ game chững lại một cách khó chịu. Những giờ đầu chơi Abby, lẽ ra phải là lúc người chơi dần làm quen và chấp nhận vai trò của nhân vật mới, lại trở nên mệt mỏi và khó chịu do sự phá vỡ dòng cảm xúc đã được xây dựng trước đó.
Tiềm năng chưa được khai thác: Một nhịp độ luân phiên có thể tốt hơn
Nhiều người, bao gồm cả những chuyên gia phân tích game, đã tin rằng một nhịp độ kể chuyện khác có thể cải thiện đáng kể trải nghiệm của The Last of Us Part II. Hãy tưởng tượng nếu người chơi được trải nghiệm ngày đầu tiên của Ellie ở Seattle, sau đó là ngày đầu tiên của Abby, rồi lại quay lại với Ellie cho ngày thứ hai, cứ thế luân phiên. Cách tiếp cận này không chỉ giúp cốt truyện diễn ra mượt mà hơn, mà còn có thể tạo ra cảm giác “mất đi bản sắc” cho người chơi một cách hiệu quả hơn. Khi liên tục chuyển đổi giữa hai nhân vật chính, người chơi sẽ gặp khó khăn hơn trong việc gắn kết tuyệt đối với một người, từ đó mở lòng hơn để đón nhận quan điểm của Abby thay vì bị “ép buộc” chấp nhận cô sau nhiều giờ chìm đắm trong nỗi hận thù của Ellie.
Ellie trẻ và Joel già trong khung cảnh rừng xanh của The Last of Us
Chế độ Chronological: Giải pháp “chữa cháy” hay chỉ là đổi vấn đề?
Khi Naughty Dog công bố bản cập nhật miễn phí Chronological Mode, nhiều người hâm mộ đã vô cùng phấn khích, kỳ vọng đây sẽ là “liều thuốc” chữa trị hoàn hảo cho vấn đề nhịp độ của game gốc. Tuy nhiên, thực tế lại không như mơ.
Ngay từ đầu, game đã cảnh báo rằng Chronological Mode không dành cho người chơi mới, mà giống một chế độ New Game Plus, điều này hoàn toàn hợp lý. Tuy nhiên, ngay khi bắt đầu trải nghiệm, sự thất vọng đã xuất hiện. Naughty Dog đã áp dụng định nghĩa “thứ tự thời gian” một cách cực đoan. Chế độ này bắt đầu với những gì ban đầu là nửa sau của game: người chơi vào vai Abby trẻ, giúp đỡ con ngựa vằn bị thương cùng cha cô. Tiếp theo là phân cảnh mở đầu của game gốc, Joel tâm sự với Tommy về quyết định của mình và tặng cây đàn cho Ellie. Và rồi, phân cảnh thứ ba (và cũng là phân cảnh đầu tiên người chơi thực sự điều khiển Ellie) là chuỗi sự kiện tại bảo tàng, nơi Joel tặng Ellie một ngày khám phá vũ trụ tuyệt vời. Đây là một trong những khoảnh khắc cảm động và đáng nhớ nhất trong lịch sử game.
Điểm sáng: Bắt đầu với Abby, hiểu rõ động cơ trả thù
Có khoảng hai đến ba giờ đầu tiên của chế độ Chronological được dùng để “đặt nền móng”, trình bày tất cả các đoạn hồi tưởng (flashback) của cả hai nhân vật chính, trước cả buổi tối vũ hội. Điều này có một điểm đúng: việc chứng kiến Abby và cha cô ngay từ đầu game tạo cảm giác rất “đúng đắn”. Cái chết của cha Abby dưới tay Joel trở nên trực tiếp và gần gũi hơn nhiều, vì đó là một trong những điều đầu tiên người chơi thấy trong phần tiếp theo này, không bị che lấp bởi mười lăm giờ chơi Ellie trước đó. Điều này giúp người chơi (hoặc người xem, như trong series HBO) hiểu rõ hơn lý do Abby muốn Joel phải chết.
Các nhân vật chính Ellie, Joel, Tommy, Abby từ game The Last of Us
Điểm tối: Các đoạn hồi tưởng (flashback) mất đi sức mạnh cảm xúc
Tuy nhiên, mọi thứ bắt đầu đi chệch hướng từ đây. Người chơi bị “dội bom” bởi tất cả những phân cảnh lẽ ra là hồi tưởng trong game gốc. Dù hiểu rằng Naughty Dog chỉ đang bám sát định nghĩa “thứ tự thời gian” theo nghĩa đen, nhưng tại sao những khoảnh khắc này lại xuất hiện quá sớm, trước khi “game” thực sự bắt đầu với ba ngày của cả Ellie và Abby ở Seattle? Việc chứng kiến khoảnh khắc tình cảm nhất giữa Ellie và Joel, khi anh tìm thấy bản ghi âm vụ hạ cánh mặt trăng cho cô, sẽ mất đi toàn bộ tác động cảm xúc. Sức mạnh của khoảnh khắc hoài niệm này trong game gốc đến từ việc Joel đã chết ngay trong giờ đầu tiên của game, và người chơi, giống như Ellie, khao khát được nhìn thấy bất kỳ dấu vết nào của anh.
Phá vỡ cấu trúc kể chuyện và “xúc phạm” trí thông minh người chơi
Việc sắp xếp lại các sự kiện theo thứ tự thời gian thuần túy trong Chronological Mode đã vô tình phá vỡ cấu trúc kể chuyện tinh tế của The Last of Us Part II, làm mất đi ý nghĩa sâu sắc của nhiều phân cảnh quan trọng.
Mất đi ý nghĩa của những tiết lộ cuối game
Hãy nghĩ về khoảnh khắc cuối cùng trong phiên bản gốc của The Last of Us Part II. Ellie nhớ lại cuộc trò chuyện với Joel trên hiên nhà, nơi anh uống cà phê và khẳng định quyết định cứu cô trong phần game đầu tiên. Đây là lúc chúng ta nhận ra rằng Ellie đã thực sự quyết định tha thứ cho Joel và bắt đầu hàn gắn mối quan hệ của họ. Đây là một tiết lộ cuối cùng, khiến người chơi nhận ra rằng Joel và Ellie lẽ ra đã có thể hàn gắn, và ngay ngày hôm sau, anh đã chết. Chính những năm tháng Ellie lãng phí để xa lánh anh là động lực thúc đẩy cơn thịnh nộ không ngừng nghỉ của cô khi truy đuổi Abby – nỗi ân hận vì đã không tha thứ cho Joel sớm hơn.
Bây giờ, hãy tưởng tượng xem phân cảnh này diễn ra trong hai giờ đầu của game, trước khi Ellie thậm chí còn đi tuần tra với Dina. Nó trở nên lạc lõng. Mặc dù diễn xuất vẫn giữ được sức hút của mỗi cảnh cắt, nhưng việc sắp xếp này đã tước đi ý định ban đầu của cảnh quay, vốn được xem là một tiết lộ cuối cùng và một “cú đấm” cảm xúc mạnh mẽ.
Các nhân vật chính Ellie, Joel, Tommy, Abby từ game The Last of Us
Thay đổi vị trí flashback làm mất chiều sâu chủ đề
Chế độ Chronological, bằng cách xếp chồng mọi sự kiện theo thứ tự thời gian, đã loại bỏ hầu hết các công cụ điện ảnh và viết kịch bản khác. Các chủ đề về việc Ellie và Abby có cuộc đời khá giống nhau, vốn được khám phá thông qua những đoạn hồi tưởng được đặt khéo léo, nay lại được đặt cạnh nhau một cách thô thiển, gần như xúc phạm trí thông minh của người chơi. Giờ đây, khi các ngày của Ellie và Abby ở Seattle bắt đầu, tất cả chỉ là hành động, không có hồi tưởng, không có những khoảnh khắc nhẹ nhàng để than thở về sự mất mát của Joel hay nhìn thấy Abby lớn lên. Người chơi được yêu cầu phải nhớ lại những đoạn hồi tưởng đã xem từ đầu game.
Việc loại bỏ các thủ pháp kể chuyện và “đập thẳng” các chủ đề phức tạp vào đầu người chơi không phải là điều Chronological Mode nên làm. Chế độ này lẽ ra chỉ nên áp dụng thứ tự thời gian cho các sự kiện cốt truyện thực tế trong The Last of Us Part II — Ellie và Abby ở Seattle, trải qua ba ngày địa ngục và cuối cùng nhận ra những gì họ đã gây ra cho nhau. Trong khi đó, các đoạn hồi tưởng về Ellie trẻ với Joel, hay Abby trẻ với cha, bạn bè hoặc Owen, lẽ ra nên được giữ nguyên vị trí ban đầu của chúng. Tại sao các sự kiện hồi tưởng không thể diễn ra khi các nhân vật đang hồi tưởng về chúng?
Chế độ Chronological lẽ ra nên làm gì để trở nên hoàn hảo?
Sự thất vọng về Chronological Mode không phải là sự chỉ trích vô căn cứ, mà xuất phát từ việc Naughty Dog đã tiến rất gần đến việc biến The Last of Us Part II trở thành một câu chuyện hoàn hảo về mặt tường thuật, như lẽ ra nó phải thế ngay từ đầu.
Phương án tối ưu: Luân phiên các ngày ở Seattle, giữ nguyên flashback
Thay vì sắp xếp mọi thứ theo thứ tự thời gian một cách cực đoan, Naughty Dog lẽ ra chỉ cần giữ nguyên nhịp độ game cho đến khi Ellie đến Seattle bắt đầu hành trình báo thù của mình, và sau đó luân phiên góc nhìn cho từng ngày. Hãy tưởng tượng: người chơi sẽ chơi Ellie ở Seattle ngày 1, sau đó là Abby ngày 1, và lặp lại như vậy cho đến khi game đạt đến cao trào vào cuối ngày 3 ở Seattle. Mọi thứ trước và sau đó nên được giữ nguyên không thay đổi.
Cách làm này sẽ đạt được nhịp độ hoàn hảo: các đoạn hồi tưởng sẽ xảy ra khi các nhân vật đang trải nghiệm chúng, gợi nhớ về ký ức, con người và cuộc sống họ đã mất. Tác động cảm xúc khi gặp lại Joel qua những đoạn hồi tưởng này sẽ còn mạnh mẽ hơn, bởi vì chúng ta, giống như Ellie, nhớ anh và muốn có thêm thời gian bên anh.
Tiềm năng bị bỏ lỡ: Một cơ hội vàng để nâng tầm cốt truyện
Cuối cùng, cảm giác “mất đi bản sắc” mà game muốn tạo ra sẽ diễn ra tự nhiên hơn, và người chơi sẽ ít ngần ngại hơn khi nhập vai Abby. Naughty Dog đã tiến rất gần… nếu Chronological Mode được chỉ đạo khác đi, nó đã có thể thêm rất nhiều giá trị cho trò chơi này. Tiềm năng bị lãng phí do những lựa chọn chỉ đạo kỳ lạ này thực sự đáng thất vọng.
Kết luận: Chronological Mode chưa phải là “cứu cánh” cho The Last of Us Part II
Với Chế độ Chronological mới trong The Last of Us Part II, Naughty Dog đã có một cơ hội vàng để định hình lại câu chuyện của game, khiến nó có tác động mạnh mẽ hơn, mạch lạc hơn và thực sự mang lại những cung bậc cảm xúc thăng trầm chỉ có được khi người chơi hiểu vừa đủ để cảm nhận sức nặng của mọi thứ.
Thay vào đó, kết quả lại là một chế độ chơi đơn giản chỉ di chuyển vài đoạn cắt cảnh, tước đi chiều sâu và sự tinh tế từng khiến nhịp độ game gốc dù có lỗi vẫn chấp nhận được. Chế độ này không phù hợp cho những người chơi mới và cũng không thể sửa chữa triệt để những vấn đề về mặt tường thuật. Nó đại diện cho một tiềm năng bị bỏ lỡ, khi Naughty Dog lại một lần nữa đưa ra những lựa chọn có vẻ hợp lý trên lý thuyết nhưng lại thiếu đi sự thấu hiểu sâu sắc về trải nghiệm cảm xúc của người chơi. Chúng tôi tin rằng, The Last of Us Part II vẫn là một tựa game tuyệt vời, nhưng Chronological Mode chưa phải là bản cập nhật mà nó xứng đáng.