Khi lớn lên, có những tựa game để lại dấu ấn sâu sắc, trở thành nền tảng định hình cách chúng ta cảm nhận ngôn ngữ của trò chơi điện tử. Tuy nhiên, nhiều game thủ không mấy mặn mà với kỷ nguyên các bản làm lại (remake) và nâng cấp đồ họa (remaster) hiện đại – một phần vì thiếu hụt các IP mới. Nhưng đồng thời, chúng ta cũng không thể phủ nhận rằng những bản remake hiện đại mang lại nhiều lợi ích đáng kể, nếu được thực hiện đúng cách và có tâm.
Một trong những lợi ích lớn nhất là việc giới thiệu các tác phẩm kinh điển, vốn là nền tảng của ngành game, đến với thế hệ khán giả mới. Những bản làm lại này đi kèm với độ hoàn thiện và chất lượng trình bày mà người chơi ngày nay mong đợi. Một số trò chơi đơn giản là quá quan trọng để bị lãng quên trong bụi thời gian với giao diện lỗi thời hay cơ chế điều khiển cứng nhắc. Chúng đã định hình chúng ta, và các game thủ trẻ xứng đáng được trải nghiệm chúng không phải qua một bản port lỏng lẻo hay video tóm tắt trên YouTube, mà là qua một bản remake được xây dựng tỉ mỉ, làm nổi bật những gì đã khiến chúng trở nên khó quên.
5 Tựa Game Kinh Điển Xứng Đáng Được Làm Lại Hoàn Chỉnh
1. Spec Ops: The Line (2012) – Góc nhìn khác về chiến tranh
Spec Ops: The Line vẫn là một trong những tựa game đáng chơi nhất mà tôi từng được gợi ý, chỉ sau Elden Ring và tựa game platformer indie xuất sắc Cave Story. Lấy bối cảnh Dubai bị chôn vùi trong cát trong tương lai, game kể một câu chuyện lấy cảm hứng từ tác phẩm “Heart of Darkness” của Joseph Conrad, và nó đặt ra câu hỏi mà những tựa game bắn súng ít khi hỏi: “Bạn có thực sự là người hùng ở đây không?”. Ra mắt trong thời kỳ hoàng kim của các game bắn súng quân sự u ám, đậm chất cơ bắp như Gears, Battlefield, và Call of Duty, The Line nổi bật bằng cách cố tình khiến người chơi cảm thấy khó chịu. Bạn vào vai Đại úy Walker, được cử đi thực hiện nhiệm vụ tìm kiếm và giải cứu ở Dubai, nhưng không hề biết rằng mình đang dấn thân vào một cuộc hành trình điên loạn.
Mỗi kẻ địch bạn bắn, mỗi mục tiêu bạn hoàn thành, đều kéo bạn sâu hơn vào ý nghĩ rằng có lẽ, chỉ có lẽ, bạn không cứu được ai cả. Kết thúc của game vẫn ám ảnh tôi cho đến tận ngày nay, và đó là lý do tôi sử dụng Spec Ops: The Line làm chủ đề cho bài tập cuối kỳ về cuốn sách của Conrad ở trường đại học. Thật trớ trêu khi game chưa bao giờ đạt được thành công thương mại như những tựa game bắn súng khác mà nó đã “soi gương”, và một bản remake có thể là cơ hội thứ hai để nó tìm thấy lượng khán giả đã bỏ lỡ nó lần đầu.
2. F.E.A.R. (2005) – Trí tuệ nhân tạo vượt thời gian
Một bản remake của F.E.A.R. (2005) có thể sẽ không bao giờ xảy ra, đặc biệt là khi Monolith Productions, studio đứng sau tựa game này, đã bị Microsoft đóng cửa. Nhưng điều đó không làm thay đổi sự thật rằng F.E.A.R. vẫn là một trong những game kinh dị FPS vĩ đại nhất từng được tạo ra, nhờ vào hệ thống AI tiên tiến đến mức nó vẫn trụ vững một cách đáng kinh ngạc cho đến ngày nay. Kẻ thù trong F.E.A.R. biết cách đánh úp bạn, dồn bạn vào góc, ném lựu đạn để đẩy bạn ra ngoài, và thực sự giao tiếp với nhau.
Kết hợp điều đó với một câu chuyện kinh dị thực sự gây ám ảnh, bạn sẽ có một thứ gì đó đặc biệt. Các game thủ trẻ cần một bản remake của F.E.A.R., không chỉ để hiểu cách thiết kế chặt chẽ có thể nâng tầm một game bắn súng, mà còn để nhắc nhở họ rằng kinh dị không cần những pha hù dọa giật mình liên tục để trở nên đáng sợ. Đôi khi, tất cả những gì bạn cần là Alma đứng lặng lẽ ở cuối hành lang – và nhận ra một cách rùng rợn rằng bạn có thể sẽ không thoát khỏi khu phức hợp văn phòng này một cách an toàn.
3. Deus Ex (2000) – Tự do lựa chọn định hình tương lai
Dù rất muốn có một bản remake của Deus Ex: Human Revolution (2011), nhưng sâu thẳm tôi biết rằng chính Deus Ex gốc từ năm 2000 mới thực sự xứng đáng được “đại tu” toàn diện. Lấy bối cảnh một tương lai cyberpunk đen tối, trò chơi này mang đến những âm mưu chính phủ, đại dịch toàn cầu, suy thoái kinh tế, khủng bố và các đặc vụ được hỗ trợ bởi công nghệ nano. Các tựa game Deus Ex luôn khắc họa một tương lai mà bạn gần như có thể nhìn thấy và cảm nhận được, và phiên bản này cũng phản ánh khá nhiều vấn đề gần gũi với thực tế.
Trong vai JC Denton, bạn được trao toàn quyền tự do. Muốn lén lút hoàn thành nhiệm vụ mà không giết bất kỳ ai? Cứ làm đi. Muốn hack mọi máy tính thay vì mở cửa? Hoàn toàn khả thi. Muốn làm nổ tung một bức tường và xông vào ầm ĩ? Cũng được luôn. Nó đã dạy cho các game thủ lớn lên cùng nó gần như mọi khía cạnh của thiết kế game.
Tuy nhiên, Deus Ex không phải là một game dễ dàng để quay trở lại. Đồ họa lỗi thời, menu lộn xộn và lồng tiếng cứng nhắc là những rào cản, và tôi đã phải cố gắng nhiều lần để chơi hết game này vì sự lỗi thời của nó quá rõ rệt. Phải mất một lượng công sức đáng kể để hoàn thành một cuộc phiêu lưu vốn dĩ được viết một cách tuyệt vời. Một bản remake hiện đại có thể bảo tồn sự tự do của người chơi và mang đến cho khán giả trẻ cái nhìn sâu sắc về mức độ phức tạp và chiều sâu mà trò chơi có thể đạt được khi chúng tin tưởng vào người chơi.
Nhân vật JC Denton trong game Deus Ex phiên bản gốc với bối cảnh cyberpunk đen tối
4. L.A. Noire (2011) – Đọc vị con người qua từng biểu cảm
Khi ra mắt vào năm 2011, L.A. Noire đã khiến người chơi kinh ngạc với công nghệ hoạt ảnh khuôn mặt (facial animation) đột phá, biến mỗi cái nháy mắt hay run rẩy của môi thành một manh mối – hoặc một cái bẫy. Bạn vào vai Cole Phelps, một cựu chiến binh trở thành thám tử LAPD, đi trên sợi dây mong manh giữa công lý và bộ máy quan liêu trong một Los Angeles hậu Thế chiến II nồng nặc mùi quyến rũ, đau khổ và tham nhũng sâu rộng.
Về cơ bản, L.A. Noire là về việc đọc vị con người – không chỉ qua lời nói, mà qua những biểu cảm vi mô, sự im lặng và nỗi đau của họ. Nhưng lối chơi, dù mang tính cách mạng, không phải lúc nào cũng đạt được tham vọng đó. Cơ chế thẩm vấn còn khá vụng về, thế giới mở bị bỏ phí, và nhịp độ của game thường làm giảm đi những chủ đề mạnh mẽ hơn của nó.
Một bản remake có thể thay đổi tất cả những điều đó. Với công nghệ ngày nay, những phân cảnh thẩm vấn có thể phát triển thành thứ gì đó nhập vai và tương tác hơn rất nhiều. Nhưng hơn tất cả, một bản remake có thể đào sâu hơn vào việc khám phá các chủ đề về chấn thương sau chiến tranh, bất công chủng tộc và sự mục nát của hệ thống – những chủ đề vẫn gây nhức nhối không kém, nếu không muốn nói là hơn, cho đến ngày nay. Các game thủ trẻ xứng đáng có một phiên bản L.A. Noire tin tưởng họ không chỉ giải quyết một vụ án, mà còn phải vật lộn với ý nghĩa thực sự của công lý.
Thám tử Cole Phelps và các nhân vật trong L.A. Noire với công nghệ hoạt ảnh khuôn mặt tiên tiến thể hiện cảm xúc
5. Need for Speed: Most Wanted (2005) – Khi tốc độ là phong cách
Thành thật mà nói, Need for Speed: Most Wanted (2005) là tựa game mà tôi sẽ là người đầu tiên xếp hàng ngay khi bản remake ra mắt, chen lấn qua cả những game thủ trẻ hơn mà tôi bảo là muốn nó cho họ. Tựa game này là một trong những game đua xe cuối cùng mà phong cách, sự kịch tính và cốt truyện bằng cách nào đó hòa quyện thành một trải nghiệm trưởng thành khó quên. Vừa đến thị trấn, bạn mất xe, leo lên danh sách đen và càn quét Rockport City – tất cả trong khi né tránh một trong những sĩ quan cảnh sát giải trí nhất lịch sử trò chơi điện tử.
Các game AAA hiện đại hiếm khi còn mang kiểu sự “nổi loạn” đó nữa. Mọi thứ đều quá bóng bẩy, quá chân thực, quá “trưởng thành” về mặt cảm xúc. Đôi khi, tôi chỉ muốn một tựa game hét vào mặt mình bằng tiếng lốp xe rít và những bản guitar gai góc.
Một bản remake của Most Wanted có thể mang đến sự kết hợp hoàn hảo giữa đua xe arcade và cốt truyện gai góc mà các game đua xe mới hơn đã quên mất. Và này, có thể lần này, sẽ không có cái bộ lọc màu vàng khét tiếng đó nữa. Các game thủ trẻ cần phiên bản này, không chỉ vì mục đích hoài niệm, mà còn để nhớ về một thời khi các game đua xe không cố gắng trở thành Forza, mà chúng cố gắng trở nên “ngầu”. Thật đáng tiếc hơn khi chúng ta lẽ ra đã có một phần tiếp theo thực sự của NFS: Most Wanted vào năm 2012, thay vì tựa game Criterion mà chúng ta đã nhận được.
Giá Trị Của Những “Di Sản” Game Đáng Được Tôn Vinh
Chúng ta không đòi hỏi mọi tựa game cũ đều phải có một bản remake hoàn chỉnh. Nhưng có một sự khác biệt lớn giữa một bản remaster nhanh chóng, hời hợt và một bản tái tạo tỉ mỉ, có chiều sâu của một tác phẩm kinh điển mang ý nghĩa sâu sắc. Đây không chỉ là “những game cũ”. Chúng là những khoảnh khắc định nghĩa trong lịch sử game – những câu chuyện đã vượt qua giới hạn, những cơ chế đã ảnh hưởng đến nhiều thế hệ, và những trải nghiệm vẫn còn vang vọng nếu được khoác lên một lớp áo mới phù hợp.
Các game thủ trẻ xứng đáng được thấy chúng ta đã đi đến đây như thế nào. Không phải qua những bản nâng cấp mờ ảo hay các bản port lỗi thời, mà qua những bản tái tạo hiện đại tôn trọng quá khứ và đón nhận tương lai. Bởi vì đôi khi, một bản remake không phải là để sống lại quá khứ – mà là để đảm bảo rằng quá khứ đó sẽ sống mãi.